Sao anh không về mùa vải chín
Ngắm nước dòng Hương rực sắc hồng
Vườn ai vườn nấy vui như hội.
Riêng một vườn em vẫn đợi trông
Ai đem thơ buộc vào tôi - Tự bao giờ với những lời thẳm sâu - Mỗi câu thơ một nhịp cầu - Nối tình người mãi bền lâu tình người
Thứ Sáu, 31 tháng 5, 2013
Thứ Năm, 23 tháng 5, 2013
TÌNH CŨ - CHIA TAY
Ba ba năm chia tay
Đã vài lần gặp lại
Tình xưa thành xa ngái
Vui buồn bay theo mây
Đang ở cùng nhau đây
Sao thấy lòng trống rỗng
Những lời xưa thơ mộng
Cũng chỉ là hư không
Chẳng khao khát thương mong
Chỉ bỗng dưng ao ước
Giá ba lăm năm trước
Ta chưa từng yêu nhau ...
+ Có ai ở tình cảnh giống tôi không? Nếu ai đang tiếc nuối tình cũ thì hãy nhớ: Cái đã cũ đừng nên tiếc nuối. Nó không còn đẹp nếu ta gặp lại
Mỗi năm Ngâu đến một mùa
Mỗi lần gặp lại thấy thừa trong nhau
***
Chia tay nhé, không hẹn ngày gặp lại
Nén trong lòng xa ngái kỷ niệm xưa
Trời hôm nay mây sẫm một màu mưa
Không muốn khóc, sao mây rầu rĩ thế ?
Đã vài lần gặp lại
Tình xưa thành xa ngái
Vui buồn bay theo mây
Đang ở cùng nhau đây
Sao thấy lòng trống rỗng
Những lời xưa thơ mộng
Cũng chỉ là hư không
Chẳng khao khát thương mong
Chỉ bỗng dưng ao ước
Giá ba lăm năm trước
Ta chưa từng yêu nhau ...
+ Có ai ở tình cảnh giống tôi không? Nếu ai đang tiếc nuối tình cũ thì hãy nhớ: Cái đã cũ đừng nên tiếc nuối. Nó không còn đẹp nếu ta gặp lại
Mỗi năm Ngâu đến một mùa
Mỗi lần gặp lại thấy thừa trong nhau
***
Chia tay nhé, không hẹn ngày gặp lại
Nén trong lòng xa ngái kỷ niệm xưa
Trời hôm nay mây sẫm một màu mưa
Không muốn khóc, sao mây rầu rĩ thế ?
Thứ Năm, 9 tháng 5, 2013
ĐÔI ĐIỀU VỀ THƠ DÂNG MẸ CỦA THẠCH HÀ - Viết nhân ngày của MẸ
Thạch Hà không phải là nhà thơ, cũng không theo nghiệp viết. Anh là giám đốc một bệnh viện ở Đồng Nai. Trong tập thơ LỜI QUÊ của anh có nhiều bài để lại ấn tượng sâu sắc trong tôi, nhưng với vị thế của người đã làm mẹ, tôi thích nhất bài THƠ DÂNG MẸ
Chuyện buồn vui ấp ủ những vần thơ
Tặng cho người tình yêu và nỗi nhớ
Còn một điều con hằng trăn trở
Vài câu thơ về mẹ, dẫu tầm thường
Nuôi con khôn mẹ chỉ mọi nẻo đường
Đâu phẳng lặng, đâu gập ghềnh thác đổ
Con gom nhặt tình yêu từ nghèo khổ
Làm hành trang về lại bến bờ xa
Mẹ một đời quanh quẩn dưới hiên nhà
Niềm vui con mẹ tột cùng hạnh phúc
Nỗi đau con mẹ ấp vào trong ngực
Tháng năm trôi búi tóc mẹ hao gầy
Lời ru nào thương chuối chín cây
Con thảng thốt nghĩ tới ngày trái rụng
Ôi thời gian cúi xin người độ lượng
Cho tóc gầy xanh lại tháng năm xưa
Những ai đã từng làm thơ hẳn cũng cùng chung tâm trạng với Thạch Hà. Làm thơ tặng bạn bè, người yêu thì nhiều
Chuyện buồn vui ấp ủ những vần thơ
Tặng cho người tình yêu và nỗi nhớ
Nhưng có mấy ai viết được thơ cho Mẹ. Day dứt vì lẽ ấy nên anh mới thốt lên:
Còn một điều con hằng trăn trở
Vài câu thơ về mẹ, dẫu tầm thường
Quê Thạch Hà là một vùng quê ven biển thuộc tỉnh Hà Tĩnh. Thạch Hà là anh cả trong gia đình có tới 7 anh chị em. Ở một vùng quê nghèo khó, nhà lại đông người như vậy, không cần nói chúng ta cũng đủ hiểu khó khăn trong cuộc sống của anh như thế nào. Khó khăn ấy cũng đã được anh thể hiện qua các bài thơ khác. Nhưng trong bài thơ DÂNG MẸ, anh nhắc lại như một lời cảm ơn người mẹ của mình: Con gom nhặt tình yêu từ nghèo khổ.
Cảm ơn người mẹ của mình bởi mẹ đã:
Nuôi con khôn mẹ chỉ mọi nẻo đường
Đâu phẳng lặng, đâu gập ghềnh thác đổ.
Nhờ tình yêu gom nhặt từ nghèo khổ, nhờ mẹ chỉ cho anh biết mọi nẻo đường, chỗ nào phẳng lặng để anh bước tới, chỗ nào gập ghềnh để anh né tránh. Nhờ đó anh đã đạt được thành công như hôm nay.
Mẹ một đời quanh quẩn dưới hiên nhà
Mẹ của Thạch Hà cũng giống như bao người mẹ khác, chỉ biết lam làm, chắt chiu nhặt nhạnh để nuôi con. Có lẽ anh đã từng được mẹ căn dặn như tôi khi bị đau chân: "Trước khi con cất bước chân lên, con hãy nhìn kỹ nơi con định đặt chân mình vào đó đề khỏi trơn, trượt ...". Những lời căn dặn bình dị đã được anh nhân lên thành hình tượng cao hơn
" Nuôi con khôn mẹ chỉ mọi nẻo đường
Đâu phẳng lặng, đâu gập ghềnh thác đổ".
Một người mẹ quê nghèo mà tường tận, tinh thông sự đời đến thế thật đáng khâm phục. Cảm ơn Mẹ, cảm ơn mẹ nhiều lắm
Tấm lòng biết ơn mẹ của anh dâng trào lên một mức cao hơn khi anh viết:
Niềm vui con mẹ tột cùng hạnh phúc
Nỗi đau con mẹ ấp vào trong ngực
Tháng năm trôi búi tóc mẹ hao gầy
Con thảng thốt nghĩ tới ngày trái rụng".
Ngày còn trẻ, mái tóc mẹ dài là thế, óng mượt là thế. Vậy mà bây giờ chỉ còn lại một nhúm con con. Sự trưởng thành của các con được đổi từ nỗi vất vả gian nan của mẹ. Cũng như anh, tôi ân hận vì chưa viết được những gì xứng đáng với mẹ của mình và vỡ oà niềm ước ao khi đọc câu kết:
"Ôi thời gian cúi xin người độ lượng
Cho tóc gầy xanh lại tháng năm xưa"
Xin được một lần thôi, mẹ trẻ lại, mái tóc xanh lại như ngày xưa. Nhưng sẽ không bao giờ có được nữa rồi... Hỡi những bậc làm con, hãy đừng làm đau lòng mẹ khi còn có MẸ
Chuyện buồn vui ấp ủ những vần thơ
Tặng cho người tình yêu và nỗi nhớ
Còn một điều con hằng trăn trở
Vài câu thơ về mẹ, dẫu tầm thường
Nuôi con khôn mẹ chỉ mọi nẻo đường
Đâu phẳng lặng, đâu gập ghềnh thác đổ
Con gom nhặt tình yêu từ nghèo khổ
Làm hành trang về lại bến bờ xa
Mẹ một đời quanh quẩn dưới hiên nhà
Niềm vui con mẹ tột cùng hạnh phúc
Nỗi đau con mẹ ấp vào trong ngực
Tháng năm trôi búi tóc mẹ hao gầy
Lời ru nào thương chuối chín cây
Con thảng thốt nghĩ tới ngày trái rụng
Ôi thời gian cúi xin người độ lượng
Cho tóc gầy xanh lại tháng năm xưa
Những ai đã từng làm thơ hẳn cũng cùng chung tâm trạng với Thạch Hà. Làm thơ tặng bạn bè, người yêu thì nhiều
Chuyện buồn vui ấp ủ những vần thơ
Tặng cho người tình yêu và nỗi nhớ
Nhưng có mấy ai viết được thơ cho Mẹ. Day dứt vì lẽ ấy nên anh mới thốt lên:
Còn một điều con hằng trăn trở
Vài câu thơ về mẹ, dẫu tầm thường
Ước muốn của anh là có những vần thơ viết về Mẹ, dẫu đó chỉ là những vần thơ tầm thường thôi cũng được nhưng nói lên được tình cảm của người con đối với mẹ. Một người mẹ quê nghèo suốt đời chỉ biết hy sinh cho chồng con. Nỗi trăn trở của anh cũng là nỗi trăn trở của biết bao người đã từng làm thơ nhưng chưa có thơ cho riêng mẹ của mình. Tôi hiểu và cùng chung tâm trạng với Thạch Hà.
Còn một điều con hằng trăn trở
Vài câu thơ về mẹ, dẫu tầm thường.Quê Thạch Hà là một vùng quê ven biển thuộc tỉnh Hà Tĩnh. Thạch Hà là anh cả trong gia đình có tới 7 anh chị em. Ở một vùng quê nghèo khó, nhà lại đông người như vậy, không cần nói chúng ta cũng đủ hiểu khó khăn trong cuộc sống của anh như thế nào. Khó khăn ấy cũng đã được anh thể hiện qua các bài thơ khác. Nhưng trong bài thơ DÂNG MẸ, anh nhắc lại như một lời cảm ơn người mẹ của mình: Con gom nhặt tình yêu từ nghèo khổ.
Cảm ơn người mẹ của mình bởi mẹ đã:
Nuôi con khôn mẹ chỉ mọi nẻo đường
Đâu phẳng lặng, đâu gập ghềnh thác đổ.
Nhờ tình yêu gom nhặt từ nghèo khổ, nhờ mẹ chỉ cho anh biết mọi nẻo đường, chỗ nào phẳng lặng để anh bước tới, chỗ nào gập ghềnh để anh né tránh. Nhờ đó anh đã đạt được thành công như hôm nay.
Mẹ một đời quanh quẩn dưới hiên nhà
Mẹ của Thạch Hà cũng giống như bao người mẹ khác, chỉ biết lam làm, chắt chiu nhặt nhạnh để nuôi con. Có lẽ anh đã từng được mẹ căn dặn như tôi khi bị đau chân: "Trước khi con cất bước chân lên, con hãy nhìn kỹ nơi con định đặt chân mình vào đó đề khỏi trơn, trượt ...". Những lời căn dặn bình dị đã được anh nhân lên thành hình tượng cao hơn
" Nuôi con khôn mẹ chỉ mọi nẻo đường
Đâu phẳng lặng, đâu gập ghềnh thác đổ".
Một người mẹ quê nghèo mà tường tận, tinh thông sự đời đến thế thật đáng khâm phục. Cảm ơn Mẹ, cảm ơn mẹ nhiều lắm
Tấm lòng biết ơn mẹ của anh dâng trào lên một mức cao hơn khi anh viết:
Niềm vui con mẹ tột cùng hạnh phúc
Nỗi đau con mẹ ấp vào trong ngực
Tháng năm trôi búi tóc mẹ hao gầy
Trước khi trở thành người mẹ, ai cũng phải làm con, nhưng có mấy ai cảm nhận về mẹ được như Thạch Hà? Mẹ hạnh phúc vô bờ khi thấy con mình vui. Nhưng con có điều gì đau buồn thì mẹ còn đau buồn hơn cả con. Mẹ giấu nỗi đau ấy vào sâu thẳm để con không nhận thấy, để mẹ có thêm nghị lực động viên khích lệ con vượt qua nỗi đau buồn. Điều này chỉ đến khi đã trở thành người mẹ, tôi mới nhận ra.
Con lớn lên thì mẹ đã già đi. Quy luật sinh tồn là vậy. Tôi cũng đã từng so sánh với con mình: "Con càng dài thì mẹ càng ngắn". Dẫu biết vậy nhưng không khỏi xót lòng khi đọc câu thơ anh viết về mẹ: "Tháng năm trôi búi tóc mẹ hao gầy
Lời ru nào thương chuối chín câyCon thảng thốt nghĩ tới ngày trái rụng".
Ngày còn trẻ, mái tóc mẹ dài là thế, óng mượt là thế. Vậy mà bây giờ chỉ còn lại một nhúm con con. Sự trưởng thành của các con được đổi từ nỗi vất vả gian nan của mẹ. Cũng như anh, tôi ân hận vì chưa viết được những gì xứng đáng với mẹ của mình và vỡ oà niềm ước ao khi đọc câu kết:
"Ôi thời gian cúi xin người độ lượng
Cho tóc gầy xanh lại tháng năm xưa"
Xin được một lần thôi, mẹ trẻ lại, mái tóc xanh lại như ngày xưa. Nhưng sẽ không bao giờ có được nữa rồi... Hỡi những bậc làm con, hãy đừng làm đau lòng mẹ khi còn có MẸ
Thứ Năm, 25 tháng 4, 2013
GỬI NGƯỜI NƠI CUỐI ĐẤT - THƠ TÌNH BLOG
Gửi về nơi ấy phía cuối trời
Những hờn, những giận, những chia phôi
Chân trời góc bể xa xôi lắm
Người muốn thanh minh cũng muộn rồi.
Tôi giận thơ người chẳng nhớ tôi
Thơ người toàn nói chuyện xa xôi
Lời thơ hình như cho ai đó,
Không chỉ dành riêng cho mình tôi.
Tôi ghét câu thơ người đã viết
Người yêu phượng tím của quê ai,
Người không còn nhớ hoa phượng đỏ
Tôi đã tặng người buổi sớm mai.
Tôi ghét tin nhắn người đã gửi
Cho một người không phải là tôi.
Cái tin người nhắn tha thiết lắm
Không như những lời nói nước đôi.
Tôi ghét lời bình trong blog
Người viết cho ai những ái ân
Hình như người đó thân thiết lắm,
Với người, định tính chuyện trăm năm
Thôi nhé, những điều tôi muốn nói
Với người còn nữa, đã hết đâu
Giận người, tôi cũng thương người lắm
Chẳng muốn người thêm một vết nhàu
Những hờn, những giận, những chia phôi
Chân trời góc bể xa xôi lắm
Người muốn thanh minh cũng muộn rồi.
Tôi giận thơ người chẳng nhớ tôi
Thơ người toàn nói chuyện xa xôi
Lời thơ hình như cho ai đó,
Không chỉ dành riêng cho mình tôi.
Tôi ghét câu thơ người đã viết
Người yêu phượng tím của quê ai,
Người không còn nhớ hoa phượng đỏ
Tôi đã tặng người buổi sớm mai.
Tôi ghét tin nhắn người đã gửi
Cho một người không phải là tôi.
Cái tin người nhắn tha thiết lắm
Không như những lời nói nước đôi.
Tôi ghét lời bình trong blog
Người viết cho ai những ái ân
Hình như người đó thân thiết lắm,
Với người, định tính chuyện trăm năm
Thôi nhé, những điều tôi muốn nói
Với người còn nữa, đã hết đâu
Giận người, tôi cũng thương người lắm
Chẳng muốn người thêm một vết nhàu
Thứ Bảy, 20 tháng 4, 2013
SINH NHẬT CON TRAI
Mừng con vừa tròn tuổi hai mươi
Đức rèn tài luyện cho nên người
Chí trai không nhụt, con hãy nhớ
Mai sau sải cánh chín phương trời
Đây là quà mẹ tặng con nhân sinh nhật lần thứ 20. Nghỉ lễ 1/5 con về mẹ sẽ đưa cho con
Thứ Sáu, 12 tháng 4, 2013
DÒNG SÔNG VÀ TÌNH EM
Có một dòng sông thương
Chảy nối hai miền nhớ
Tình yêu và duyên nợ
Cứ âm thầm theo em
Đâu đây bước chân quen
Hình như anh về đó
Tiếng anh đang ngoài ngõ
Giọng miền Trung thân thương
Vẫn chỉ một dòng Hương
Sao chiều nay tím lạ
Gió cũng tha thiết quá
Sóng chẳng muốn xa bờ
Ngắm sông nhớ người xưa
Gửi lòng vào trang viết
Anh nơi xa có biết
Sông nặng tình Em - Anh
Chảy nối hai miền nhớ
Tình yêu và duyên nợ
Cứ âm thầm theo em
Đâu đây bước chân quen
Hình như anh về đó
Tiếng anh đang ngoài ngõ
Giọng miền Trung thân thương
Vẫn chỉ một dòng Hương
Sao chiều nay tím lạ
Gió cũng tha thiết quá
Sóng chẳng muốn xa bờ
Ngắm sông nhớ người xưa
Gửi lòng vào trang viết
Anh nơi xa có biết
Sông nặng tình Em - Anh
Thứ Năm, 4 tháng 4, 2013
XẾP LẠI THƯƠNG YÊU
Viết cho Ráng Mây
Giá như anh cùng dang dở
Giá như em vẫn ấm êm
Giá như mình không gặp lại
Giá như ta chẳng yếu mềm
Giá như anh cùng dang dở
Giá như em vẫn ấm êm
Giá như mình không gặp lại
Giá như ta chẳng yếu mềm
Đôi bờ đã thành xa ngái
Hai thuyền đang giữa sông sâu
Nếu em và anh cùng bước
Hai thuyền chìm mất, còn đâu?
Thôi đừng tròng trành thêm nữa
Xin anh hãy nhẹ mái chèo
Chúng mình mỗi người một bến
Cũng đành xếp lại thương yêu
Hai thuyền đang giữa sông sâu
Nếu em và anh cùng bước
Hai thuyền chìm mất, còn đâu?
Thôi đừng tròng trành thêm nữa
Xin anh hãy nhẹ mái chèo
Chúng mình mỗi người một bến
Cũng đành xếp lại thương yêu
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


