Năm tôi tròn 20 tuổi, trên đường hành quân vào Quảng
Bình, ngồi trên xe ZIN KHƠ ngắm đèo Ngang tôi chợt
nhớ tới bài thơ của BÀ HUYỆN THANH QUAN và tức
cảnh thế này:
Xe tới đèo Ngang nắng cũng tà
Lướt nhìn mặt biển rộng bao la
Nước trong xanh biếc sang màu tím
Sóng dập dồn xô đuổi ngày qua
Cảnh đẹp thần tiên nữa Lý Hoa
Trên cao đỉnh núi mấy ngôi nhà
Dưới biển buồm căng vài cảnh nhỏ
Thấp thoáng bóng ai ngoài khơi xa.
Ba mươi tư năm đã qua, đã mấy lần nữa đi qua đèo
Ngang và đèo Lý Hòa nhưng toàn ngồi trong xe che kín
mít và qua đường hầm nên không được ngắm cảnh cũ,
nay thấy nhớ nên chép lại bài thơ cũ này