Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2012

Hoa súng




                           

                               Chẳng được làm cánh sen hồng

                               Xin làm bông súng giữa lòng sông xanh    
                       Nước gương phản chiếu long lanh
                          Sắc hoa tím ngắt để giành tình yêu

Chủ Nhật, 23 tháng 9, 2012

TRUNG THU NHỚ MẸ

Trăng sáng quá nhưng xa vời vợi
Gió heo may cuốn lá vàng rơi
Rộn ràng trống ếch nơi nơi
Con ngồi nhớ mẹ rối bời tâm can

Mẹ nơi ấy bình an không nhỉ?
Trung thu này hiếu hỉ đoàn viên
Nhà nhà đông đúc bình yên
Mình con đơn chiếc bên thềm, Mẹ ơi!

Bảy mùa thu mẹ nơi cực lạc
Trần thế này thân hạc mình con
Khi cần chia sẻ vui buồn
Mượn thơ trút hết nỗi niềm riêng tư

Con vẫn thấy mẹ như bên cạnh
Khích lệ con, dậy cháu thành người
Dẫu cho về với đất rồi
Mẹ luôn vẫn ở bên đời cùng con.

Chủ Nhật, 16 tháng 9, 2012

THƠ CHO ANH MÙA THU

Đã lâu rồi thơ không viết cho anh
Mùa thu xanh như xanh từ ánh mắt
Mây trắng lượn trên bầu trời trong vắt
Gió vẫn đem theo hương lúa thơm nồng

          Lũy tre làng soi bóng xuống dòng sông
          Đồng lúa mênh mông như hẹn cùng bãi đá
          Cứ chiều chiều nhìn cánh cò bay lả
           Em lại nhớ về một tiếng chim kêu

Tạm biệt bạn bè đồng đội thân yêu
Em trở về sống trong tình thôn xóm
Quen gian nan em quản chi khuya sớm
Lúa bội thu quên hết nỗi nhọc nhằn

              Khi đêm về cùng bè bạn ngắm trăng
             Em lại nhớ mùa thu vùng biên giới
            Em cùng anh mải mê cung đường mới
             Quên cả tuổi xuân giữa vùng biên.

Làng xóm chìm trong giấc ngủ bình yên
Em vẫn đứng nghĩ về anh mải  miết
Đêm sang khuya, trời bỗng nhiên trở rét
Thương anh nhiều với bao nỗi lo toan.
   
            Em lại vùi đầu vào những bản tin
           Vào những gương điển hình tiên tiến
           Việc của em, anh cho là đơn điệu
            Không anh ơi, dòng chữ đó có hồn.

Bạn bè em bọn chúng nhắc anh luôn
Tác phẩm đầu tay em vẫn còn viết giở
Buổi đầu chưa quen nên vẫn còn bỡ ngỡ
Thời gian đâu mà tĩnh chuyện riêng tư.

          Sống xa anh nhưng em vẫn như xưa
          Sôi nổi, vô tư, hay hờn hay dỗi
          Duy có một điều làm em bối rối
         Thương nhớ anh qua đôi mắt ước mơ.

Tình yêu hiện về trên mỗi trang thơ
Từ trang thơ ấy nỗi nhớ thương dịu lại
Em mong sao khi tình yêu kết trái
Ta vẫn thương nhau, vẫn chung thủy như xưa

         Như thiên nhiên có khi nắng khi mưa
         Tình yêu cũng thế đôi khi hay hờn dỗi
        Nỗi nhớ thương trải trên những trang thơ viết vội
         Tình đôi ta từ đó vẫn đậm đà.

                              
Tháng 9 năm 1981 - tôi đăng lại bài thơ này để tặng người vừa nói với tôi : Em vẫn sống giữa một trái tim dù em có quên người mang trái tim ấy

Thứ Hai, 3 tháng 9, 2012

THU

                              Có một ngày thu ta tới đây
Nhìn thu thương quá dáng ai gầy
Trời thu xanh ngắt thương màu lá
Thương cả tình ai thuở đắm say

Chủ Nhật, 26 tháng 8, 2012

VU VƠ

Chẳng giận hờn ai tôi chỉ giận chính mình
Biển đang lặng sao sóng ngầm lại nổi?
Không ồn ào, chỉ âm thầm giận dỗi
Tự giận mình và dỗi với mình thôi.

Thứ Năm, 16 tháng 8, 2012

VIẾT CHO ĐỒNG ĐỘI CŨ


                                                                                          Tặng những đồng đội cũ của tôi
Ba mươi hai năm mới gặp lại nhau
Tôi và bạn đều không còn trẻ nữa
Mái tóc xanh đã bạc gần một nửa
Chỉ nụ cười vẫn như thở thanh xuân

Phút hàn huyên ôn những chuyện chiến binh
Cười rồi khóc thương một thời thiếu nữ
Đồng đội tôi khi mới rời quân ngũ
Kiếm việc làm xuôi ngược vẫn chẳng thành

Tuổi trẻ mình gửi cả ở rừng xanh
Gửi hết vào tuyến đường nơi biên giới
Khi bắt tay vào những công việc mới
Vẫn nhẹ nhàng như xẻ núi mở đường

Dân làng khen bạn chịu khó chịu  thương
Làm ăn giỏi nuôi dậy con cũng giỏi
Vợ chồng chung lưng tảo tần sớm tối
Cho ba con được ngồi ghế giảng đường

Đã hết rồi những nghèo khó cơ hàn
Con khôn lớn nay báo đền ơn mẹ
Hãy tươi mãi nụ cười xưa bạn nhé
Đồng đội mình vẫn luôn tuổi hai mươi
 

Thứ Tư, 1 tháng 8, 2012

QUA ĐÈO NGANG


Năm tôi tròn 20 tuổi, trên đường hành quân vào Quảng

 Bình, ngồi trên xe ZIN KHƠ ngắm đèo Ngang tôi chợt

 nhớ tới bài  thơ của BÀ HUYỆN THANH QUAN và tức

 cảnh thế này:


Xe tới đèo Ngang nắng cũng tà

Lướt nhìn mặt biển rộng bao la

Nước trong xanh biếc sang màu tím

Sóng dập dồn xô đuổi ngày qua



Cảnh đẹp thần tiên nữa Lý Hoa

Trên cao đỉnh núi mấy ngôi nhà

Dưới biển buồm căng vài cảnh nhỏ

Thấp thoáng bóng ai ngoài khơi xa.


Ba mươi tư năm đã qua, đã mấy lần nữa đi qua đèo

 Ngang và đèo Lý Hòa nhưng toàn ngồi trong xe che kín

 mít và qua đường hầm nên không được ngắm cảnh cũ,

 nay thấy nhớ nên chép lại bài thơ cũ này