Mẹ một đời cánh cò cánh vạc
Để con không thân hạc mình mai
Nay đà dài rộng sức trai
Học hành đỗ đạt tương lại rạng ngời
Con vừa mới qua thời thơ trẻ
Hãy khắc lòng từ mẫu lương y
Cứu người gian khó nề chi
Đức rèn, tài luyện, danh ghi bảng vàng
Ai đem thơ buộc vào tôi - Tự bao giờ với những lời thẳm sâu - Mỗi câu thơ một nhịp cầu - Nối tình người mãi bền lâu tình người
Thứ Ba, 26 tháng 2, 2013
Thứ Ba, 12 tháng 2, 2013
THÁNG GIÊNG
Tháng giêng gió lạnh lay mành
Riêng một nỗi nhớ để giành cho ai
Gửi về nơi ấy Đồng Nai
Nỗi buồn sẻ nửa chia hai phương trời
Riêng một nỗi nhớ để giành cho ai
Gửi về nơi ấy Đồng Nai
Nỗi buồn sẻ nửa chia hai phương trời
Chủ Nhật, 27 tháng 1, 2013
XUÂN
Bất chợt xuân về, bất chợt vui
Giữa đường ta nhặt sợi nắng rơi
Hỏi người xưa cũ nơi xa ấy
Có ngập nắng vàng với hoa tươi?
Có ngập nắng vàng với hoa tươi?
Thứ Bảy, 5 tháng 1, 2013
BỎ CUỘC CHƠI
Quan trường khốn khổ lắm ai ơi
Hớn hở, cau có lẫn rạng ngời
Lên voi, xuống chó đầy đủ cả
Tri kỷ nơi đây có mấy người
Thuận buồm xuôi gió bao kẻ rước
Mưa gió, bão dông chẳng ai mời
Ngoảnh mặt làm ngơ khi gặp khó
Cũng may, ta đã bỏ cuộc chơi.
Một cần, một giỏ, một bến sông
Bốn bên bờ bãi rộng mênh mông
Trời đất bao la đầy hoa cỏ
Sai, đúng từ nay chẳng bận lòng
Quan trường chật chội người đông đúc
Trên dưới, dọc ngang lắm kẻ trông
Ai ngồi câu cá lòng thanh thản
Câu cả một đời- giỏ đầy không?
Hớn hở, cau có lẫn rạng ngời
Lên voi, xuống chó đầy đủ cả
Tri kỷ nơi đây có mấy người
Thuận buồm xuôi gió bao kẻ rước
Mưa gió, bão dông chẳng ai mời
Ngoảnh mặt làm ngơ khi gặp khó
Cũng may, ta đã bỏ cuộc chơi.
Bốn bên bờ bãi rộng mênh mông
Trời đất bao la đầy hoa cỏ
Sai, đúng từ nay chẳng bận lòng
Quan trường chật chội người đông đúc
Trên dưới, dọc ngang lắm kẻ trông
Ai ngồi câu cá lòng thanh thản
Câu cả một đời- giỏ đầy không?
Thứ Năm, 27 tháng 12, 2012
XUÂN SỚM
Giữa đông bất chợt một chùm hoa
Hương thơm dìu dịu cứ bay xa
Phải chăng cây bưởi thương người quá
Nên gọi mùa xuân cho riêng ta
Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2012
VIẾT CHO ĐỒNG ĐỘI CŨ
Tặng anh Kh và những đồng đội cũ
Sẽ chẳng có gì giúp ta hiểu nhau hơn,
Sẽ chẳng có gì giúp ta hiểu nhau hơn,
Nếu không có những ngày giữa Trường Sơn nắng lửa
Nếu không có những ngày hưởng mưa rừng xối xả
Mái tăng dầm sương núi suốt đêm khuya.
Chuyện ngày xưa, em sẽ kể anh nghe
Cái khoảng đời được làm cô bộ đội
Nghiêng vành mũ dấu niềm thương bối rối
Khi giữa rừng nghe suối gọi tìm nhau.
Nghiêng vành mũ giấu niềm thương bối rồi
Ai vô tình sẽ chẳng nhận thấy đâu
Chuyện lính mình toàn núi với rừng thôi
Đồng đội chúng ta ai mất, ai còn
Sống giữa quê nhà với bát ngát tuổi thơ
Ai vô tình sẽ chẳng nhận thấy đâu
Tiếng tơ lòng trong tiếng chím khắc khoải
Âm điệu lạ lùng sao vẫn còn ngân mãi
Người lính lọc tìm trong đó những niềm vui.
Chuyện lính mình toàn núi với rừng thôi
Khi xa rừng nhớ rừng hơn nhớ phố
Hương rừng cứ ùa vào giấc ngủ
Dưới thung sâu, thương quá ánh trăng non.
Đồng đội chúng ta ai mất, ai còn
Điều ấy, chiến tranh làm sao biết được
Biển cả hợp bởi biết bao nguồn nước
Hưởng trái chín hồng, sao quên nhớ người xưa.
Sống giữa quê nhà với bát ngát tuổi thơ
Lại hiện về gương mặt bao đồng đội
Em chợt nhớ những vần thơ viết vội
Một thời bỏ quên ở chốn rừng xa.
Thứ Tư, 19 tháng 12, 2012
CHẮP TAY LẠY NGƯỜI
Xin em đừng gọi chị bằng em,
Cho ánh mắt thêm ngại ngùng bối rối.
Cho làn môi ngập ngừng lời khó nói...
Cho trái tim lỗi nhịp đập vội vàng.
Xin em đừng gọi chị bằng em,
Cho giấc mơ xanh màu xanh cổ tích,
Cho không còn nổi buồn nơi khoé mắt...
Nắng sẽ về xua tan những mây đen....
Xin em đừng gọi chị bằng em,
Dẫu vẫn biết tình yêu không có tuổi,
Ai chẳng có những phút giây nông nổi...
Dù có yêu xin hãy giữ trong lòng.
Tình cảm nào cũng để lại nhớ mong,
Dù con tim có vô tình đến mấy,
Hãy mỉm cười sẽ thấy lòng ấm lại,
Tình em trao tôi giữ ở trong tim.
Tinhtho
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


